Wednesday, Jul 18th

Last update:10:37:09 AM GMT

Headlines:
You are here: Tình Yêu Tâm Sự Phân vân khi đứng giữa hai người đàn ông

Phân vân khi đứng giữa hai người đàn ông

Email In PDF.

Nếu quay lại với anh người yêu cũ, tôi phải bỏ hết mọi thứ, gia đình, họ hàng, bạn bè đều không chấp nhận. Còn người yêu hiện tại, anh không có lỗi, cũng yêu thương và đang cố gắng sửa đổi tính vô tâm vì tôi.

 

Tôi 26 tuổi, cái tuổi chưa phải quá già để lỡ thời nhưng cũng không còn trẻ để rong chơi. Có lẽ vì tính đắn đo, cầu toàn đã khiến tôi lỡ mất mối tình 5 năm trời, anh đã lấy vợ. Tôi rơi xuống vực thẳm, nghĩ mình sẽ ở vậy, không nghĩ tới chuyện tin vào một người đàn ông nào nữa.

 

Rồi tôi gặp anh, người cùng chung sở thích, cùng một cái nhìn về cuộc sống, chúng tôi hợp nhau về mọi mặt. Anh yêu thương và chiều chuộng tôi vô cùng, luôn chăm sóc tôi từng chút một. Tôi đau ốm một tay anh chăm sóc, lo lắng. Cũng có cãi vã lúc anh nóng nảy nhưng những lần đó là do tôi được yêu thương quá nên hay làm tới. Qua những lúc nóng nảy anh luôn làm lành và lại yêu thương tôi.

 

Mọi việc quá hoàn hảo nếu không có những chuyện bên lề khác, anh là người qua một đời vợ, họ có chung một bé trai kháu khỉnh. Anh buồn vì không được thăm cháu như luật định vì vợ cũ và gia đình họ không cho, cũng không yêu cầu chu cấp. Chuyện cũ anh không kể nhiều, tôi chỉ nghe từ dì của anh. Anh ở rể, tiền bạc đều đưa cho vợ mua sắm xe cộ, vật dụng trong nhà, lúc ra đi anh không lấy một thứ gì ngoài hai bàn tay trắng.

 

Vợ anh sau 3 tháng đã công khai người mới, giàu có hơn anh nhiều lần. Tôi hiểu với số tiền lương bình thường, lại ở rể nên dễ xảy ra xung đột trong gia đình, chuyện nhỏ cộng dồn thành lớn rồi cãi vã, không tôn trọng nhau, không hòa hợp, không thể sống chung nữa. Về phía tôi, ba mẹ, họ hàng, bạn bè đều phản đối dù họ biết anh tốt tính, yêu thương tôi, nhưng trước giờ tôi vẫn là niềm tự hào của gia đình, họ không muốn tôi có một cuộc sống khiếm khuyết như vậy.

 

Tôi đã yêu mà không cần nhìn vào ví tiền của anh, không quan tâm đến quá khứ của anh. Tôi yêu rất nhiều, là tình yêu đích thực mà nếu không đến được với anh tôi đã thấy mình bỏ lỡ cả cuộc đời. Người ta chê anh nghèo không có cơ ngơi vật chất, tôi chỉ nghĩ khi 2 người yêu nhau quan trọng là phù hợp tính cách, thật lòng yêu thương nhau, còn tiền bạc chỉ cần không lười biếng, có làm sẽ có ăn. Quan trọng là người đàn ông mình chọn có bản lĩnh.

 

Anh tính nhanh nhẹn, công ty sắp xếp vào vị trí nào cũng chỉ cần khoảng thời gian ngắn sẽ thích nghi và làm tốt nhất ở bộ phận đó. Anh muốn làm ăn nhưng trước đây không ai ủng hộ, cũng chưa có nguồn vốn. Tôi đặt niềm tin nơi anh rất nhiều và bất chấp mọi can ngăn để yêu thương anh.

 

Rồi một ngày lần cãi vã thứ hai xảy ra trong hơn một năm yêu nhau, tôi nói hỗn và anh không kiềm chế được, cộng thêm có một chút men nên tát tôi. Quá tức giận, tôi không thể chấp nhận được, tủi thân nghĩ mình bất chấp tất cả để yêu anh mà sao anh nỡ đối xử như vậy. Còn anh sau đó vô cùng hối lỗi, làm tất cả mọi thứ để tôi tha thứ, nhưng vì cái tôi của mình không chịu nhún nhường và tình cảm cứ nhạt dần, tôi nghĩ mình đã hết yêu anh.

 

Trong lúc đó tôi vô tình gặp người khác, cảm thấy rung động. Người yêu hiện tại bằng tuổi, chín chắn, có cách cư xử khác, yêu thương nhưng chỉ để trong lòng, ít khi thể hiện, không lãng mạn, nói chung không như những mong ước của tôi về một người chồng. Anh cùng quê nên ba mẹ và họ hàng tôi rất hài lòng, giục đám cưới nhanh chóng. Có những lúc tôi muốn lấy chồng để ổn định cuộc sống, với lại anh cũng thương tôi, chung thủy, có chí làm ăn, chỉ có điều không cưng chiều lắm, đôi khi làm tôi buồn và tủi thân. Tôi sợ sau này lấy về cứ tất bật cơm nước, con cái, anh vô tâm như thế tôi sẽ không chịu nổi.

 

Còn người yêu cũ của tôi, anh vẫn một lòng yêu thương, nói sẽ chờ đợi tôi. Anh bảo đang cố gắng thay đổi cuộc sống, cha mẹ không có gì để hậu thuẫn nhưng tự anh sẽ tạo dựng nên sự nghiệp để lo lắng cho tôi, để ba mẹ tôi đồng ý. Anh nói nếu tôi cảm thấy không hạnh phúc hãy về bên anh.

 

Giờ không có được tôi anh sẽ ở vậy, lập nghiệp, báo hiếu cha mẹ và để dành tiền cho con trai. Tôi khóc rất nhiều, mỗi lần gặp anh chỉ biết khóc. Ở bên anh tôi vô cùng hạnh phúc, chỉ hơn một năm gắn bó nhưng có quá nhiều kỷ niệm đẹp, đến mùi hương của anh tôi vẫn nhớ thì làm sao có thể cất bước lấy chồng?

 

Lựa chọn quay lại với anh tôi phải bỏ hết mọi thứ, gia đình, họ hàng, bạn bè đều không chấp nhận. Còn người yêu hiện tại, anh không có lỗi, cũng yêu thương và đang cố gắng sửa đổi tính vô tâm vì tôi. Tôi cảm nhận anh rất thật lòng và muốn lấy tôi làm vợ.

 

Đứng giữa 2 con đường tôi không biết phải đi hướng nào, không thể lựa chọn, không muốn làm ai đau khổ. Tôi không biết mình nên làm gì khi đứng trước quyết định quan trọng của cuộc đời. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên, chân thành cảm ơn.

 

Thanh
Theo VnExpress