Quyền được thơm tho

In

qdttNếu mình còn không thể yêu thương mình, quyến rũ mình được nữa, làm sao thấy cần cho một ai đó trong đời.

 

Ảnh minh họa - shutterstock

 

Tầm bốn rưỡi chiều, khi tôi đang lặt rau trong bếp thì chuông cửa kêu inh ỏi. Vừa mở cửa, chị thu tiền điện chìa ngay tờ hóa đơn trước mặt, kèm một cái nhìn từ đầu xuống chân không hề chớp mắt. Chị hỏi:

 

- Em mới đi đâu về đấy à?

 

- Dạ không! Em ở nhà thôi chị.

 

- Ở nhà mà lần nào chị đến cũng thấy em ăn mặc rõ đẹp đẽ, thơm tho.

 

- Thì ở nhà nội trợ cho chồng con cũng phải tươm tất chứ. Đâu phải cứ ra đường mới cần đẹp chị ơi!

 

Chị đưa tay nhận tiền thanh toán, mắt lại chiếu một đường thẳng tắp từ đầu xuống chân tôi. Lúc quay đi còn lẩm bẩm câu "chỉ là ở nhà thôi mà, có cần phải đẹp thế không?".

 

Những câu thắc mắc kiểu ấy tôi vẫn thường nhận được, có đôi khi từ chính chồng mình. Như một buổi sáng nào đó anh vừa thức dậy trên giường, thấy tôi ngồi chải chuốt bên bàn trang điểm. Rồi tôi mở tủ chọn cho mình một bộ đồ ưng ý, để vải vóc vuốt ve cơ thể mình vừa khít những đường cong.

 

Chẳng phải để ùa vào dòng người rồi ào đến cơ quan, cũng chẳng hẹn hò cà phê với một ai quan trọng. Chồng cười bảo "đi mua đồ ăn sáng, mà sao em đẹp thế. Không sợ sau khi ra chợ, lúc quay về thể nào cũng có vài cái đuôi theo?"

 

Tôi hãnh diện vì biết rằng chồng sẽ nhìn theo mình lúc xuống cầu thang. Mắt quấn quýt giữa eo thon và váy xinh lả lướt. Tâm trạng buổi sáng cũng sẽ thấy sảng khoái nhờ mùi hương hoa đặc biệt. Dìu dịu, nhẹ nhàng như hương đồng gió nội, thứ mùi hương mà tôi đã tự tay ủ riêng cho môi, tóc của mình.

 

Tôi thích kéo chồng dậy vào mỗi ngày mới bằng sự quyến rũ rất tình, chứ không phải bằng đầu bù, tóc rối hay bằng sự xộc xệch quẳng quanh khắp nhà như đàn bà nuôi con mọn. Tuyệt nhiên tôi không thích chào nhau buổi sáng bằng rầu rĩ, thở than, ủ dột. Nhăn nhó từng khóe mắt, khóe môi đến cái quần, cái áo thì được gì?

 

Đàn bà đẹp trước hết là cho mình, sau đó mới đến vì một ai đó khác. Sáng ra thay vì nằm lười trong chăn gối, tốt hơn hết nên bước vào nhà tắm. Để làn nước trong lành gột rửa hết những mỏi mệt của đêm, trả cho da mềm đến từng lỗ chân lông thanh thoát.

 

Chạm vào cơ thể mình chỗ nào cũng thấy yêu, chân muốn tung tẩy, tay muốn vuốt ve. Tưởng tượng cả căn nhà với mọi vật vô tri, chúng đều phải ngước nhìn mỗi khi mình bước đến. Chúng hãnh diện vì sẽ được bà chủ xinh đẹp chạm tay đến một cách dịu dàng và sạch sẽ.

 

Tôi thích cảm giác chú mèo sáng nào cũng quanh quẩn tìm mình. Mèo đòi tôi bế lên để dụi vào váy áo, lém lỉnh vờn yêu những móng vuốt trên mái tóc. Rồi mèo nằm cuộn tròn trong chiếc làn nhựa đòi chủ xách đi chợ. Mọi thứ thường êm đềm như thế, mỗi khi tôi biết cách yêu mình.

 

Thích nhất vẫn là cảm giác đứa con nhỏ ùa vào hít hà da thịt của mẹ và khe khẽ reo lên "sao sáng ra người mẹ đã thơm tho thế?". Dù đêm trước con có tè dầm ra chăn gối, thì mùi khai nồng trên áo quần, tóc tai mẹ đã kịp gột rửa rồi. Dù cũng có những đêm khóc sưng mắt vì chồng, nhưng nhất định tinh mơ là phải đẹp.

 

Nếu mình còn không thể yêu thương mình, quyến rũ mình được nữa, làm sao thấy cần cho một ai đó trong đời.

 

Cứ mỗi lần nhìn mình qua gương thấy lôi thôi, luộm thuộm là tôi lại xấu hổ giật mình, là lại nhớ đến mẹ - người đàn bà tinh tươm từ trong ý nghĩ. Dù mẹ suốt ngày lam lũ ngoài đồng sâu vườn cạn, nhưng áo quần lúc nào cũng thẳng thớm, tóc tai gọn gàng, đi lại khoan thai.

 

Bùn đất chỉ được phép bám dưới chân tay, xong việc là gột sạch. Trên vải vóc tuyệt đối không thấy vết đen mốc hoặc hoen ố của nhựa cây. Móng tay, móng chân không màu phèn, lúc nào cũng được mẹ kì cọ thật sạch. Từng góc bếp, xó nhà không được để bừa bộn. Mỗi một món đồ dù to nhỏ ra sao cũng đều có vị trí gọn gàng.

 

Mẹ nói đàn bà hơn đàn ông ở chỗ biết thu vén cuộc sống gia đình. Muốn "nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm", trước tiên cơ thể mình cũng phải thơm tho, sạch sẽ. Nên từ bé mẹ không bao giờ để chúng tôi ngồi ăn cơm mà mặt mũi nhem nhuốc, tay chân bẩn thỉu.

 

Mẹ muốn ai nhìn thấy các con cũng muốn sà vào nựng nịu và hôn hít. Bây giờ mẹ đã gần bảy mươi, vẫn thích đun bếp củi và lầm lũi ruộng vườn. Dù tay chân có chậm chạp hơn nhưng tính sạch sẽ vẫn vậy. Ngồi gần mẹ là thấy mùi của sự mộc mạc, chân chất.

 

Mùa hè hay mùa đông, ngày nắng hay ngày mưa mẹ đều muốn tắm gội mỗi ngày. Nồi nước tắm của mẹ có mùi của vỏ bưởi phơi khô, mùi lá hương nhu, hoặc nắm lá chè xanh hái ngay ngoài hàng rào trước cửa. Tóc phải gội bằng hương bồ kết, thêm một chút vỏ chanh.

 

Bố tôi nói nhờ có mùi hương trên người mẹ mà mấy chục năm ông lúc nào cũng có một giấc ngủ yên lành.

 

Ở góc chợ cóc nhỏ gần nhà tôi có một chị ngày nào cũng bày bán rau xanh. Trên sạp hàng có thêm cả mắm tôm, cá khô, nước mắm. Chị thêm thắt bán đủ thứ kiếm từng đồng bằng sự gọn gàng, tinh tươm rất hiếm có giữa chốn chợ búa xô bồ.

 

Tôi để ý thấy chị hay mặc những bộ váy hoa dịu dàng, tóc buộc cao nhấn nhá bằng một chiếc nơ xinh xắn. Chân đi giày búp bê, môi son, má phấn và mùi hương thì dễ chịu vô cùng.

 

Chắc hẳn có nhiều người đến mua hàng cũng sẽ thắc mắc theo kiểu "bán rau thôi mà, cần gì phải mặc đẹp thế đâu". Tôi tin chị sẽ trả lời như tôi từng đối đáp với bao nhiêu người khác. Rằng công việc chính của chúng tôi là bán rau, là ở nhà nội trợ, vậy nếu không tranh thủ đẹp từng giây thì còn biết để dành đến lúc nào?

 

Trâm Anh
Theo Vũ Thị Huyền Trang / Báo Phụ Nữ


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: